Chủ Nhật, tháng 11 27, 2005

Geezee ... yesterday I just played around with Photoshop CS2 and ImageReady. Well, it was fun. And I made this "Japanese Nymph" a.k.a "Nhật Bản mỹ nữ" ^^;
I'm their fan. Natsukawa Yui is my Japanese Idol ever. Her act in L'oieseau Bleu caught my intension. She does act in another TV series but I dont have any chance to watch them. :( Poor me.

I think Matsushima Nanako is very famous in Japan for about 10 years until now, along with Kanno Miho. Her role in GTO - Great Teacher Onizuka is quite good. Besides that, she became more fame after the horror movie The Ring. She has the gift I must say.

Itoh Misaki and Matsushita Nao are acting in Dodram 2005. Itoh roled main character in Densha Otoko which was aired around Summer this year and Nao also had an main character in Koi ni ochitara (as u can guess, that's my blog's name ^^). They are really fine young women. However they need to improve their acting to catch the audian's hearts.

That's for now. I'm gonna sleep... Yatta!!!! >(^_^)<

Thứ Sáu, tháng 11 25, 2005

Một lần chợt thử ...

Có đôi khi ta thấy mình thật lạ

1. Computer

PC khg biết từ khi nào trở thành một phần của cuộc sống. Bất kể sinh hoạt, học tập, làm việc, giải trí,v.v... đều diễn ra trực tiếp hoặc liên đới tới chiếc máy vi tính. Ăn ngay tại bàn máy, ngủ cách cái bàn máy chừng ... 2cm laugh.gif, bỏ thói quen xem tivi, thêm thói quen đọc báo điện tử, xem tường thuật báo đá live trên Net, chơi game trực tuyến, chơi PS2 trên máy tính, vui buồn hờn giận ghen ăn tức ở ..... đều trút vào cái PC.

Thế đấy, cách đây chừng 5-8 năm thì computer vẫn còn là cái gì đó xa lạ và ... kênh kiệu. Chỉ dùng đc Windows 3.1, cùng lắm là Win95, đánh tiếng Việt trên VNI ngoài DOS, chơi game 2 đĩa 1.2MB đc gọi là .... game lớn rồi. Mà giờ đây, thật khó tưởng tượng cuộc sống hiện tại của bản thân khi thiếu cái cồm - và cả Internet.

2. Cồm hư - Net hỏng

Đã hơn 2 lần gặp trường hợp này. Lâu nhất là 7 tuần mad.gif Khi đó, tâm trạng gắt gỏng, hành động lỗ mãng, lời nói cọc cằn, tất cả vì Net bị disc, hoặc/và máy bị hư.

Máy hư thì còn ráng mà sửa. Sửa khg đặng đem đi bảo hành. Nhắm chừng trong 1 tuần có thể lấy về thì mua cái linh kiện bị hỏng đem về gắn vô sài tạm, rồi chừng 4,5 ngày sau đem trả lấy tiền lại. Coi như mất công đi về khó chịu 1 chút vậy. Xui mà ... Khổ nhất là ổ cứng hỏng, cái này thì coi như 1 dịp để rèn luyện lòng kiên nhẫn và đức tính hỉ xả 49.gif

Còn net rơi thì khác àh, như cụt tay cụt chân. Cảm giác giống như bị tách khỏi xã hội loài người và đang sống trên 1 hoang đảo. Tự nhiên, ngôi trường trở nên thân yêu hơn bao giờ hết khi ngồi trên lab tới 22h30. Đi sớm hơn giờ học, về muộn hơn đồng bạn - Ta trở thành 1 sinh viên gương mẫu cho thế hệ trẻ VN rolleyes.gif whistling.gif cool.gif tongue.gif

Sau khi mọi thứ trở lại như cũ, rất vui như gặp lại 1 người bạn cũ, như nhận lại mối tình đầu ngây thơ và trong trắng .... trợn. À há, welcome back honey wub.gif

3. Thử 1 lần shut down

Đã lâu, khg có thói quen tắt máy, thi thoảng mới restart. Ban tối thì mấy cái đèn led trong fan case, hoặc fan VGA trở thành đèn ngủ. Tiếng o o của mấy cái fans trở thành âm thanh êm dịu và dễ chịu ru mình vào giấc mộng. Đã quen với tiếng ổ cứng kêu cọc cạch mỗi khi chạy defragmenter. Và tiếng sọc sạch của cái máy in mỗi khi in report buổi khuya...

Chợt!
Tối qua tỉnh giấc chừng nửa đêm về sáng, khg hiểu sao lồm cồm bò dậy tắt máy. Tắt hẳn, tắt thật chứ khg hibernate gì hết. Cương quyết click nút Turn off. 13.gif

Sau một số tiếng động kọt kẹt của ổ cứng và tiếng lùng bùng của loa. Chiếc máy tính tắt hẳn, nghe phụt 1 phát yểu xìu như quả pháo lép. Đặt lưng nằm xuống bỗng thấy ngỡ ngàng.

Ơ hay!

Ơ lại nhỉ!

Gì kỳ vậy!


Không gian trở nên im ắng lạ thường. Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn hảo. Tiếng mưa rơi rất nhẹ ngoài kia cũng nghe được; tiếng nước chảy đều đều trong ống lò sưởi; ; tiếng lá lào xào qua từng cơn gió; tiếng thở cùng nhịp tim đập đột nhiên trở nên sống động hệt như đoạn solo trong bản hòa tấu giữa khuya.

Thật là lạ!

Đã lâu lắm rồi không có được cảm giác như vậy. Có cảm tưởng như mọi cử động dù khẽ nhất, mọi thanh âm dù êm ái nhất mình đều có thể cảm nhận rất mực rõ ràng. Tiếng đời trôi nhè nhẹ ngoài khung cửa ...

4. Đời, em và tôi

Sáng ra sau khi vệ sinh cá nhân, mò con chuột qươ qươ vì tưởng máy chỉ stand by. Nhìn lại đèn đóm mới nhớ ra đêm qua mình đã shut down. Đưa tay nhấn nút power, tiếng bip boot BIOS quen thuộc lại đưa ta trở lại cuộc sống thường nhật, với những lo toan tính toán, với những nhập nhằng hiện tại và tương lai, với kim khí điện máy mà xa rời chất nhuyễn trong hồn...

Nhìn ngoài kia, trời xanh dần, những đám mây cuộn thành những hình thù mơ hồ vô định hình. Bỗng buông tiếng thở dài mà khg hiểu vì sao, lòng chợt thấy thất vọng. Cũng không rõ vì sao lại như thế nữa... Hoặc có lẽ vì nhận ra mình hẵng còn bị bó chân bó tay bởi những sợi dây vô hình của cuộc sống, của thực tại và mơ ước, của gia đình và tự do cá nhân, và của những ràng buộc trong chính suy nghĩ và cảm nhận của bản thân chăng ?

Đời vẫn thế,
Em vẫn thế ...

Giữa trần ai ai dễ biết ai ...

Có những lúc bất mãn với hiện tại.
Có những lúc thất vọng về bản thân.
Có những lúc thấy đời bất công vô kể.
Và đó là lúc này đây ...

Hạnh phúc ? Hạnh phúc là gì ?

Hạnh phúc là bằng lòng với những gì ta đang có.

Vậy ư ? Nghe tưởng chừng như đơn giản, thế sao mấy người được hỏi rằng họ có đang hạnh phúc không, thì hầu như nhận được câu trả lời là “không”. Phải chăng họ không vừa ý với thực tại. Hoặc giả họ không nhận biết được cuộc sống hiện giờ của họ đang có những gì ?

Chết, là một điều không dễ dàng. Một con người muốn chết cũng không dễ dàng nốt. Sống, lại càng khó khăn hơn nghìn lần, vạn lần. Nhiều người cho rằng họ đang sống, chỉ là đang hít thở và làm những việc họ không tự ý thức được có vừa lòng hợp ý họ hay không. Đơn giản vì họ đang “sống”. Quả thật là khó hiểu và phức tạp quá.

Tôi – một cá thể, một con người – cũng đang “sống” trong xã hội và thời đại hiện tại. Mà dường như tôi không biết mình đang làm gì, muốn gì, không biết mình có khả năng làm được gì. Tôi sống chưa phút giây nào vì bản thân mình, mà thực sự vì nợ quá nhiều. Nợ cái gì, nợ ai ư ? Tôi nợ cha mẹ tôi sinh mạng này, tôi nợ miếng cơm tôi ăn, cái quần cái áo tôi đang mặc là của cha mẹ, anh chị em trong gia đình. Tôi nợ cái tình máu mủ của những mối quan hệ ruột rà. Và tôi nợ chưa tròn chữ hiếu. “Nợ” chưa trả được mà “vay” đã là mặc định. Đó là những lý do tôi có thể nghĩ trong lúc này để trả lời câu hỏi “Vì sao tôi sống ?”.

Tôi đâm ra chán nản và hoảng loạn chính mình. Thời gian và tuổi trẻ cứ thế lần lượt trôi qua. Mải miết và chăm chỉ. Từ tốn mà hiệu quả. Chợt một lúc giật mình tự hỏi: ồ, ta đang sống hay sao? Mới phân vân không rõ liệu mình đang làm cái quái quỷ gì trên cõi đời này. Rồi run sợ cho một ngày sắp đến. Mâu thuẫn trong suy nghĩ và rối loạn cảm xúc. Điên cuồng và xáo trộn. Lạnh lùng và thấp thỏm. Chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy đến với bản thân như một phép màu có khả năng rẽ ngang cái sinh hoạt tẻ nhạt thường nhật. Mông lung quá đỗi! Cái điều gì đó ấy có thể sẽ chẳng bao giờ xảy đến với tôi. Và tôi cũng mơ mơ hồ hồ biết được mình đang lãng phí một kiếp người. Cái tội này làm sao mà gánh được ?

Nhìn quanh, ai cũng đang cố gắng tồn tại giữa đời. Tôi cô quạnh chỏng chơ trên dòng cuộc sống cứ vùn vụt trôi. Bàng hoàng khi có những lúc, cảm thấy mình thừa thải đến vô duyên cực độ. Muốn chạy thật nhanh để trốn tránh trần gian, chạy hết sức có thể để quên đi sự hiện diện của chính bản thân, để vương vãi bỏ lại những cảm xúc của một con người, để vứt hết những toan tính nhập nhằng về tương lai, và để chạm đến một cái gì đó nôm na gọi là đích. Và nếu đích thực có cái ngưỡng ấy để chạm đến, thì hy vọng đó sẽ là một cái gì bồng bềnh như nước để có thể trầm mình gột rửa mọi tri thức giác quan, đóng cửa mọi cảm xúc và suy nghĩ, loãng ra và tan biến giữa khoảng không vô định hình đó. Thấp thoáng cái định nghĩa “tự do” ở đâu đây.

Thực tại trần trụi quá!

Cafe đêm mùa đông

Đắng! Đấy là cảm giác của tôi khi lần đầu tiên uống cà phê. Khi khoảng lớp 6, 7 gì đó, trong mỗi ly sữa mẹ pha cho tôi đều có chút sái cà phê của bố. Vị đắng cà phê bị lấn át hẳn bởi cái ngọt ngào của sữa. Mẹ khg cho tôi uống nhiều cà phê, vì sợ tôi nghiện nó. Thi thoảng vào những buổi sáng, khi bố vừa uống cà phê phin vừa đọc báo, tôi lò dò đến xin uống ké 1 ngụm, bố dễ dãi gật đầu cười, còn mẹ đang làm bữa sáng dưới bếp vọng lên tiếng phản đối "Uống nhiều dễ nghiện, bố mày cứ chiều hư". Tôi cười hè hè và tợp vội một thìa cà phê nguyên chất, cà phê đắng của những người lớn vẫn uống. Lúc ấy, tôi hãnh diện khoe với chị rằng hôm nay tôi được uống cà phê của bố, tuy rằng tôi khg thích lắm cái vị đắng ấy.

Bố tôi khg uống cà phê thường, khi nào mẹ tôi pha ông mới uống. Ít khi nào tôi thấy ông ra quán, họa chăng những lúc sửa nhà hoặc có công chuyện thì mới gọi cà phê hàng nước. Mỗi lần bố mẹ tôi làm hòa sau những cuộc cãi vã do bất đồng ý kiến trong công việc làm ăn, mẹ luôn luôn mua cho bố loại cà phê ngon nhất. Và sáng hôm sau khi tỉnh ngủ, tôi lại ngửi mùi cà phê thơm nức mũi và nhận ra sóng gió đã qua đi. Hóa ra, cái đắng cà phê lại làm cho cuộc sống của gia đình tôi bớt đắng.

Lớn dần, tôi đi uống cà phê với bạn bè. Tôi từng nhâm nhi những ly cà phê bình dân ở quán cóc vỉa hè, hoặc khi rủng rỉnh thì vào Trung Nguyên, Hoàng Việt, Đệ Nhất, Tuấn Ngọc,... có lúc sang thì chơi cả cà phê 33 tầng. Uống nhiều chỗ, uống thường xuyên, nhưng tôi khg sành cà phê lắm. Tôi thường uống số 1 và số 7 của cà phê Trung Nguyên, mà thú thật, tôi khg thấy khác gì lắm ở hương vị của nó. Có lẽ vì tôi luôn uống với bạn bè và giữa cái-Sài-Gòn. Đối với tôi, thưởng thức cà phê khg phải là cái chính yếu, tán dóc mới là mục đích. Ôi thôi thì đủ chuyện, mà tôi nghĩ chắc ai uống cà phê cũng tán dóc như thế, chuyện quốc gia đại sự đến chuyện gia đình, học hành, nghề ngỗng, tương lai, tình cảm trai gái yêu đương, tâm lý xã hội, triết học huyền bí, vân vân và vân vân. Nghĩ lại thấy những lúc đó nói nhiều và tám y hệt như đám đàn bà rỗi việc. Mà quả thật, tôi và thằng bạn thân đúc kết 1 điều: "Những thằng nào rảnh lắm mới đi uống cà phê". Có khi, tụi tôi ... nổ về những ước mơ rất ... điên cuồng như là xách súng đi cướp nhà băng, làm sát thủ chuyên giết mướn!!?!?!?!! Tiếp theo đó là những trận cười khg ngớt, đau quặn ruột mà vẫn cứ cười. Thật thỏa mãn! Nhiều lúc, 2 thằng giương mắt ếch nhìn ra đường ngắm xe cộ qua lại và ... ngắm gái! Chẹp, công nhận con gái Việt Nam đẹp thật, ngắm rồi hít hà tưởng tượng người yêu của mình ra sao (và đến bây giờ thì có lẽ trật chìa hết biggrin.gif ) Đúng là những kẻ nhàn rỗi ăn chơi bằng tiền bố mẹ!

Ấy vậy mà tôi học được rất nhiều điều từ quán cà phê. Những lúc nhìn thiên hạ qua lại, nhâm nhi ly cà phê bốc khói, tai văng vẳng tiếng nhạc trẻ thịnh hành hay những tình khúc Trịnh Công Sơn mượt mà, (thiếu điều là thả khói thuốc lá là giống giới nghệ sĩ à), tôi suy ngẫm về cuộc đời, hệt như 1 ông cụ non chính gốc. Nhân tình thế thái, học vị bằng cấp, viễn cảnh tương lai, tất cả tôi đều suy nghĩ 1 cách nghiêm túc, còn hơn những lúc ngồi trong lớp học nữa. Những lúc đó tôi đều như con chim non sợ giông bão cuộc đời, nhưng khi nhấp 1 ngụm cà phê, cái vị đắng ở đầu lưỡi khi mới uống, vị thơm khi trôi vào họng, và cái dư vị âm ỉ sau khi nuốt, làm tôi bồi hồi. Cuộc sống vốn những cái đắng như ly cà phê, mà chỉ khi thật sự sống, thật lao mình vào vòng xoáy, va đập và bầm dập, mới biết là đắng tới cỡ nào. Khi gian khổ qua đi, những vị đắng ấy vẫn còn nhắc nhở về 1 thời phấn đấu, để ta biết rằng ta còn là ta, vẫn còn cảm xúc để nhận ra vị đắng thật đắng, để chảy nước mắt khi vị đắng đi qua, và để chia sẻ vị đắng với những người thân thuộc.

Tôi khg phải là dân trí thức uống cà phê, cũng khg phải là nghệ sĩ, tôi chỉ là một người bình thường, uống cái đắng và suy nghĩ về cái đắng. Và thật hạnh phúc biết bao, những lúc ấy tôi khg uống một mình, ít nhất là có 1 người bạn cùng ngồi với tôi. Bây giờ, tôi vẫn uống cà phê, nhưng nhạt toẹt một thứ nước hơi đắng hơi chua chua, chán ngắt. Nhưng tôi cứ uống, uống để tìm lại những kỷ niệm, để nuôi sống ước mơ, để hoài nghi và tin tưởng cuộc sống, và nhất là để giữ cho đầu óc tỉnh táo.

Tôi khg biết vì sao tôi lại viết những dòng này, có lẽ tôi muốn nhắc nhở chính mình rằng, hãy tỉnh táo sau khi uống 1 tách cà phê! Tỉnh táo để vươn tới trước, để thực hiện hoài bão, để lưu lại tình người trong cái túi da hôi thối. Và, xin cám ơn tự nhiên đã tạo ra hạt cà phê cho lòai người, để mọi người trong tầng lớp xã hội đều có thể thưởng thức nó theo cách riêng của họ.

Cà phê đắng thật!
(Mar 16 2004)