skip to main |
skip to sidebar
Tiếng lá buồn xưa
Lá theo chiều rụng bao giờ
Nhẹ bay vào những trang thơ u hoài
Gió mùa đông nép bên ngoài
Ngắm hoa lan trắng điểm vài nhánh sương
Trăm năm còn một chút hương
Của ngàn năm mãi nhẹ vương bên đời
Ngoài song chiếc lá rơi rơi
Gọi hoàng hôn xuống trong lời gió reo
Sao nghe chiếc lá bay vèo
Chút buồn xưa lại về theo giấc vàng
Như trang thơ thoảng tiếng đàn
Còn vương ánh nguyệt lặng tàn cuối mây.
Thân Thị Ngọc Quế
Chiều
Em ngó buổi chiều buồn có phải
Buồn cũng như buồn những buổi chiều xưa
Tròng con mắt đã mỏi mòn có phải
Sắc của trời hương của đất lưa thưa
Những nhịp bước bên đường còn dội mãi
Vang về đâu không vọng lại hồi âm
Của réo rắt riêng một lần mãi mãi
Gió phương trời ù mộng giữa hoa tâm
Em hỏi mãi tuy biết lời đáp lại
Chẳng bao giờ thỏa mãn giữa đời câm
Em ngó mãi những chiều về trở lại
Mang những gì về trong cõi trăm năm
(Bùi Giáng)