Thứ Bảy, tháng 10 21, 2006
Thứ Sáu, tháng 10 13, 2006
Lệ đá
Nhạc sĩ: Trần TrịnhLời thơ: Hà Huyền Chi
Ca sĩ: Bích Thuần
Download here
Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời
Hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh trời
Hỏi những đêm sâu đèn vàng héo hắt
Ái ân bây giờ là nước mắt
Cuối hồn một thoáng nhớ mong manh
Thuở ấy tôi như con chim lạc đàn
Xoải cánh cô đơn bay trong chiều vàng
Và ước mơ sao trời đừng bão tố
Để yêu thương càng nhiều gắn bó
Tháng ngày là men say nguồn thơ
Tình yêu đã vỗ cánh rồi
Là hoa rót mật cho đời
Chắt chiu kỷ niệm dĩ vãng
Anh nhớ gì không anh ơi
Mầu áo thiên thanh thơ ngây ngày nào
Chìm khuất trong mưa mưa bay rạt rào
Đọc lá thư xưa một trời luyến tiếc
Nhớ môi em và màu mắt biếc
Suối hẹn hò trăng xanh đầu non
Tượng đá kiên trinh ru con đời đời
Là nét đan thanh nêu cao tình người
Là ánh chiêu dương đẩy lùi bóng tối
Tháng năm xa trùng trùng sóng gối
Ngóng nhìn từ bát ngát chân mây
Bài hát ca dao theo tôi vào đời
Và giữ cho tim tôi xanh nụ cười
Nào biết trong em còn nhiều trống vắng
Trái yêu đương chỉ là trái đắng
Gã tật nguyền buông trôi niềm tin
Tình yêu đã vỗ cánh rồi
Là hoa rót mật cho đời
Chắt chiu kỷ niệm dĩ vãng
Em nhớ gì không em ơi
Tượng đá kiên trinh ôm con đợi chồng
Nhặt lá thu mưa hay chân ngựa hồng
Lệ đá tuôn rơi giòng giòng nối tiếp
Ngóng chinh phu đời đời kiếp kiếp
Suối vọng tìm trăng xanh đầu non
3:
Từ những đam mê xa trong cuộc đời
Từ những cơn vui tan theo nụ cười
Từ phút trao đi cuộc tình thứ nhất
Giá băng khi tuổi hồng đã mất
Dấu bèo chìm giữa sóng xa khơi
Giòng tóc mây thơ trên vai rũ mềm
Mười ngón tay em đan trong tủi phiền
Lời hứa cao bay cuộc tình cút bắt
Giấc mơ hoa đầu đời đã tắt
Có gì vừa trôi qua tầm tay
Người đi mãi mãi không về
Thời gian xóa vội câu thề
Bóng anh nhạt nhòa bóng núi
Em với tình yêu trăng soi
Lạy Chúa ba ngôi nghe con nguyện cầu
Và giúp cho con quên đi tình sầu
Lời thánh ru êm giọt đàn thống hối
Chúa trên cao mĩm cười thứ lỗi
Những giọt đàn vang trong trời tin
Chủ Nhật, tháng 10 01, 2006
Ta về
Của hun hút gió, của lơ thơ sầu
Của đôi lời cũ năm nao
Của vầng trăng lạ giữa bao la buồn
Của em ấy, ngày nay
Của ngơ ngẩn nắng, của mênh mang chờ
Dòng sông nước chảy đôi bờ
Ta về rưng rức
Nỗi niềm hai bên
Bên tình bên hiếu khó phân
Đau thương mới biết bên em bên nàng
Hoa kia vô ý lọt sàng
Hay là cố ý vùi thân cuối nguồn
Này em, em của ta ơi
Ta van em đấy, em đừng theo ta
Trong từng giấc mộng hiện ra
Cho ta day dứt, quyến thương khôn cùng
Rồi,
Ta về trong cõi tinh sương
Nhìn ngang nhìn dọc
Thấy em xa gần
Kìa mẹ cha, đứng thong dong
Cho ta khắc khoải, chữ tình là chi ?
Mà đau đớn, là phân ly
Ai thương ai nhớ ai sầu mặc ai
Mang theo cay đắng ngọt bùi
Mang theo cả giấc mộng tàn mùa thu
Ta về trở gót xa xôi
Mà tim phế phổi rơi theo đoạn đường
Về đây giữa phố giữa phường
Giữa sông giữa chợ giữa người Đông Dương
Về đây đếm giọt Tiêu Tương
Về đây nghe tiếng mưa buồn đêm đêm
Về đây mới biết nhớ em
Nhớ da nhớ diết, nhớ em phát khờ
Ta về ai bảo xa em ?
Em còn mãi đấy, xa ai mất rồi…
Sài Thành, Sep 30 2006
-cục gạch-
