Thứ Bảy, tháng 2 17, 2007

Giao thừa Đinh Hợi 2007









Năm nay được ăn Tết ở nhà hehe. Đêm cuối năm, ta một mình đón thời khắc giao niên từ năm cũ sang năm mới ở đền Đức Thánh Trần Hưng Đạo, Tp HCM bởi lẽ có nhiệm vụ là người xông nhà cho gia đình.

Rời nhà khoảng 0h kém 20, tản bộ dọc theo đường Võ thị Sáu men theo c
ông viên Lê Văn Tám, phố xá vắng vẻ hơn ngày thường, trời hơi mát nhưng dường như không khí Xuân chưa về đậm hẳn. Có một vài tốp "bô lão" cũng hướng về phía đền như mình. Chân bước chậm mà thả hồn nơi nao, về những ngày tháng cũ đón Tết nơi xứ người mà nay tuy đã về quê cũ vẫn chưa thấy Tết trong lòng. Âu cũng là lẽ thường tình của nhân gian.

Đền Đức Thánh vào lúc 0h kém 5 không đông như ngày rằm hay mùng 1. Hai bên cổng chào và sân được trang hoàng rất đẹp với hoành phi và câu đối. Tuy vậy người ra kẻ vào cũng nườm nợp. Hòa vào dòng người, mình chen chân đứng khấn vái cầu chúc cho một năm mới tốt lành và bình an, cầu cho gia đình, người thân và bạn bè nhiều niềm vui, sức khỏe và thành công mới trong năm con Heo vàng này.

Một hồi trống, kẻng vang lên báo hiệu Giao thừa. Vâng, thế là hết một năm, đất trời thêm thọ, nhân gian thêm tuổi. Cung chúc tân Xuân!

Thiên tăng tuế nguyệt, nhân tăng thọ
Xuân mãn càn khôn, phúc mãn môn


Xuân Đinh Hợi 2007

Thứ Ba, tháng 1 30, 2007

Lặng lẽ


lặng lẽ đi về, lặng lẽ đau
lặng lẽ nơi đây, lặng lẽ sầu
một mình quạnh bóng đêm cô độc
thanh vắng năm canh trọc với trằn

lặng lẽ yêu người, lặng lẽ ghen
lặng lẽ tương tư, lặng lẽ buồn
buông tiếng thở dài ai hay biết
nước mắt đâu ngờ lặng lẽ rơi

lặng lẽ trông chờ, lặng lẽ mong
lặng lẽ theo sau, lặng lẽ nhìn
bóng ai ấm quá, bờ vai lạnh
tay nắm chặt tay siết hư không

giữa đời xuôi ngược, lặng lẽ tôi
lặng lẽ xót xa
lặng lẽ cười
lặng lẽ hư vô
lặng lẽ sống
lặng lẽ mơ màng
lặng lẽ điên

và ngày đó trong mây tím
lặng lẽ cuộc đời
lặng lẽ đi

có chút nhang thừa xin hãy thắp ...

-cục gạch-
29/01/2007

Thứ Ba, tháng 11 14, 2006

Đêm Sài Gòn

Lâu rồi mới ra đường vào buổi tối như thế này. Phố xá vẫn đông lòe loẹt phố. Cuộc sống ngược xuôi của những bon chen, tranh đấu và kèn cựa. Tìm được một nơi để thả hồn lơ đãng 1 chút, để an an lành lành buôn chuyện thế nhân, cũng thật mơ hồ.

Gần đây trong người luôn cảm thấy mệt mỏi chán chường, do đứng giữa ngã ba đường nên tần ngần không quyết. Mọi người trong nhà mỗi người một ý, tất cả đều muốn tốt cho mình, lo cho mình. Nhưng ngay trong chính bản thân cũng đã có những luồng tư tưởng trái ngược. Giữa hăm hở và chây lười, giữa ước mơ và thực tại, giữa nuối tiếc và phấn đấu, giữa cái tôi và cái chung, và giữa tương lai và quá khứ. Hiện tại, có quá nhiều ý kiến khác nhau, khiến mình càng suy nghĩ càng bối rối. Rồi đây cuộc đời sẽ ra sao ? Tất cả phụ thuộc một phần vào quyết định hôm nay. Dẫu sao, mình cũng đã quyết định rồi. Mình biết, mọi người sẽ khg ai hoàn toàn tin tưởng và yên tâm về quyết định đó, ngay cả chính bản thân cũng còn hoài nghi kia mà. Mọi chuyện còn ở phía trước, thử thách và đầy cam go, và mình biết mình có rất nhiều điều chưa hoàn thiện.

Cuộc sống luôn là những thay đổi, đứng lại là tụt lùi. Bởi thế, qua bao cân nhắc, với một chút liều lĩnh, một chút tự tin, một chút động viên của gia đình, và một chút tính ngông cuồng của tuổi trẻ đã hình thành nên quyết định đó của mình. Sống chưa đủ, trải đời cũng chưa nhiều, nhưng vấp ngã cũng khg ít khiến mình đôi khi chán nản bản thân vô cùng tận. Một thân xác trống rỗng với tinh thần dường như cạn kiệt với nguồn sống. Và mọi người, với cách sống và cách nghĩ của họ, đã vực mình dậy một cách vô thức. Phải, quan sát và ghi nhận có thể là một điều mình hay làm, nhưng điều đó chưa đủ, cần phải thay đổi theo hướng tích cực hơn. Một ngày trôi qua có biết bao điều khg vừa ý, nhưng cũng phải tiếp tục sống đấy thôi. Sống để hoàn thiện mình, để thay đổi những cái cũ khg phù hợp, để tiếp tục "cầm hơi" cái đam mê và hy vọng một ngày nào đó, mình có thể mỉm cười với bản thân là đã làm tất cả những gì có thể trong khả năng. Một điều nghe chừng quá đỗi bình thường nhưng thật không dễ dàng thực hiện.

Con người là loại động vật cao cấp và phức tạp. Những hành động hằng ngày là sự tổng hợp của lý trí, cảm xúc, và bản năng. Trong cùng một thời điểm, sẽ có một yếu tố mạnh hơn hẳn, lấn át 2 yếu tố còn lại để làm cú hích cho người ta đặt ra quyết định. Và đôi khi, có sai lầm. Mà thời gian đã qua làm sao quay ngược lại được. Bởi thế, có mấy ai khi rời bỏ dương gian lại khg hối hận, luyến tiếc. Nhạt nhòa trong quá khứ và mơ hồ ở tương lai. Còn hiện thực ư, hiện thực là một điều gì đó khg vừa lòng, khg thỏa mãn, khg hăng say và khg tận hưởng. Vì sao ? Vì những cái vô hình và cụ thể, vì những giá trị vật chất và tinh thần, vì sự được và sự mất, vì tình yêu và sự đố kỵ, dối trá, vân vân và vân vân. Ta rong ruổi và bào mòn bản thân, những chuỗi ngày vương vãi kỷ niệm, sức lực và tuổi trẻ. Hành trang có được gì rồi ? Tay trắng vẫn hoàn trắng tay ...

Một chút thôi, từng chút một, tôi muốn vươn lên để sống trọn vẹn một ngày. Từng chút thôi... có được không ? Chục năm nữa cũng thành xương trắng, hồn phiêu lãng giữa gió bể mây ngàn. Ngày hôm nay, mong được sống bình yên giữa vòng tay gia đình, bạn vè và những người thân yêu. Một chút thôi, từng ngày, thay đổi ...

Đêm Sài Gòn trở mình không ngủ. Trong lòng cảm thấy dễ chịu hơn một chút sau một buổi tối tuyệt vời. Cám ơn bạn, người đã sẻ chia những giây phút bên tôi để lòng bớt giông bão, để hồn thôi gào thét. Có lẽ bạn cũng không biết điều này, nhỉ ? But anyhow, thank you!

Một chút lòng thành ghi thành câu chữ ...

-cục gạch-
Sài Thành, 14/11/2006

Thứ Bảy, tháng 10 21, 2006

Thứ Sáu, tháng 10 13, 2006

Lệ đá

Nhạc sĩ: Trần Trịnh
Lời thơ: Hà Huyền Chi
Ca sĩ: Bích Thuần

Download here

Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời
Hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh trời
Hỏi những đêm sâu đèn vàng héo hắt
Ái ân bây giờ là nước mắt
Cuối hồn một thoáng nhớ mong manh

Thuở ấy tôi như con chim lạc đàn
Xoải cánh cô đơn bay trong chiều vàng
Và ước mơ sao trời đừng bão tố
Để yêu thương càng nhiều gắn bó
Tháng ngày là men say nguồn thơ

Tình yêu đã vỗ cánh rồi
Là hoa rót mật cho đời
Chắt chiu kỷ niệm dĩ vãng
Anh nhớ gì không anh ơi

Mầu áo thiên thanh thơ ngây ngày nào
Chìm khuất trong mưa mưa bay rạt rào
Đọc lá thư xưa một trời luyến tiếc
Nhớ môi em và màu mắt biếc
Suối hẹn hò trăng xanh đầu non

Tượng đá kiên trinh ru con đời đời
Là nét đan thanh nêu cao tình người
Là ánh chiêu dương đẩy lùi bóng tối
Tháng năm xa trùng trùng sóng gối
Ngóng nhìn từ bát ngát chân mây

Bài hát ca dao theo tôi vào đời
Và giữ cho tim tôi xanh nụ cười
Nào biết trong em còn nhiều trống vắng
Trái yêu đương chỉ là trái đắng
Gã tật nguyền buông trôi niềm tin

Tình yêu đã vỗ cánh rồi
Là hoa rót mật cho đời
Chắt chiu kỷ niệm dĩ vãng
Em nhớ gì không em ơi

Tượng đá kiên trinh ôm con đợi chồng
Nhặt lá thu mưa hay chân ngựa hồng
Lệ đá tuôn rơi giòng giòng nối tiếp
Ngóng chinh phu đời đời kiếp kiếp
Suối vọng tìm trăng xanh đầu non

3:
Từ những đam mê xa trong cuộc đời
Từ những cơn vui tan theo nụ cười
Từ phút trao đi cuộc tình thứ nhất
Giá băng khi tuổi hồng đã mất
Dấu bèo chìm giữa sóng xa khơi

Giòng tóc mây thơ trên vai rũ mềm
Mười ngón tay em đan trong tủi phiền
Lời hứa cao bay cuộc tình cút bắt
Giấc mơ hoa đầu đời đã tắt
Có gì vừa trôi qua tầm tay

Người đi mãi mãi không về
Thời gian xóa vội câu thề
Bóng anh nhạt nhòa bóng núi
Em với tình yêu trăng soi

Lạy Chúa ba ngôi nghe con nguyện cầu
Và giúp cho con quên đi tình sầu
Lời thánh ru êm giọt đàn thống hối
Chúa trên cao mĩm cười thứ lỗi
Những giọt đàn vang trong trời tin

Chủ Nhật, tháng 10 01, 2006

Ta về

Ta về với cõi đơn côi
Của hun hút gió, của lơ thơ sầu
Của đôi lời cũ năm nao
Của vầng trăng lạ giữa bao la buồn
Của em ấy, ngày nay
Của ngơ ngẩn nắng, của mênh mang chờ

Dòng sông nước chảy đôi bờ
Ta về rưng rức
Nỗi niềm hai bên
Bên tình bên hiếu khó phân
Đau thương mới biết bên em bên nàng
Hoa kia vô ý lọt sàng
Hay là cố ý vùi thân cuối nguồn

Này em, em của ta ơi
Ta van em đấy, em đừng theo ta
Trong từng giấc mộng hiện ra
Cho ta day dứt, quyến thương khôn cùng

Rồi,
Ta về trong cõi tinh sương
Nhìn ngang nhìn dọc
Thấy em xa gần
Kìa mẹ cha, đứng thong dong
Cho ta khắc khoải, chữ tình là chi ?
Mà đau đớn, là phân ly
Ai thương ai nhớ ai sầu mặc ai
Mang theo cay đắng ngọt bùi
Mang theo cả giấc mộng tàn mùa thu

Ta về trở gót xa xôi
Mà tim phế phổi rơi theo đoạn đường
Về đây giữa phố giữa phường
Giữa sông giữa chợ giữa người Đông Dương
Về đây đếm giọt Tiêu Tương
Về đây nghe tiếng mưa buồn đêm đêm
Về đây mới biết nhớ em
Nhớ da nhớ diết, nhớ em phát khờ

Ta về ai bảo xa em ?
Em còn mãi đấy, xa ai mất rồi…

Sài Thành, Sep 30 2006
-cục gạch-

Thứ Năm, tháng 9 28, 2006

Miền vắng

Trong những mây ngàn qua gió núi
Gió buồn tuôn chảy dưới chân son
Mộng mơ chi để ngày thàng cũ
Theo dấu chân xưa cuộn lối mòn

Còn lại gì đâu hỡi cố nhân
Chút tình vụn vặt cố phai dần
Trên bến hoang liêu mồ ánh nắng
Đổ chiều hun hút thấm vào hồn

Đêm xuống con ngươi chừng giấc mộng
Ánh tím vàng lên những sắc hồng
Ôi mê ly quá ! ôi kỳ ảo !
Đôi mắt người xưa đẹp dại khờ

Luyến thương chi nữa sầu ly biệt
Hận trời u uất những say mê
Trong khoảng xanh trong màu kỷ niệm
Ôm mãi thương yêu trọn bốn bề

Sài Thành, 27/09/2006
-cục gạch-