Thứ Năm, tháng 9 28, 2006

Miền vắng

Trong những mây ngàn qua gió núi
Gió buồn tuôn chảy dưới chân son
Mộng mơ chi để ngày thàng cũ
Theo dấu chân xưa cuộn lối mòn

Còn lại gì đâu hỡi cố nhân
Chút tình vụn vặt cố phai dần
Trên bến hoang liêu mồ ánh nắng
Đổ chiều hun hút thấm vào hồn

Đêm xuống con ngươi chừng giấc mộng
Ánh tím vàng lên những sắc hồng
Ôi mê ly quá ! ôi kỳ ảo !
Đôi mắt người xưa đẹp dại khờ

Luyến thương chi nữa sầu ly biệt
Hận trời u uất những say mê
Trong khoảng xanh trong màu kỷ niệm
Ôm mãi thương yêu trọn bốn bề

Sài Thành, 27/09/2006
-cục gạch-

Không có nhận xét nào: