Ta về với cõi đơn côi
Của hun hút gió, của lơ thơ sầu
Của đôi lời cũ năm nao
Của vầng trăng lạ giữa bao la buồn
Của em ấy, ngày nay
Của ngơ ngẩn nắng, của mênh mang chờ
Dòng sông nước chảy đôi bờ
Ta về rưng rức
Nỗi niềm hai bên
Bên tình bên hiếu khó phân
Đau thương mới biết bên em bên nàng
Hoa kia vô ý lọt sàng
Hay là cố ý vùi thân cuối nguồn
Này em, em của ta ơi
Ta van em đấy, em đừng theo ta
Trong từng giấc mộng hiện ra
Cho ta day dứt, quyến thương khôn cùng
Rồi,
Ta về trong cõi tinh sương
Nhìn ngang nhìn dọc
Thấy em xa gần
Kìa mẹ cha, đứng thong dong
Cho ta khắc khoải, chữ tình là chi ?
Mà đau đớn, là phân ly
Ai thương ai nhớ ai sầu mặc ai
Mang theo cay đắng ngọt bùi
Mang theo cả giấc mộng tàn mùa thu
Ta về trở gót xa xôi
Mà tim phế phổi rơi theo đoạn đường
Về đây giữa phố giữa phường
Giữa sông giữa chợ giữa người Đông Dương
Về đây đếm giọt Tiêu Tương
Về đây nghe tiếng mưa buồn đêm đêm
Về đây mới biết nhớ em
Nhớ da nhớ diết, nhớ em phát khờ
Ta về ai bảo xa em ?
Em còn mãi đấy, xa ai mất rồi…
Sài Thành, Sep 30 2006
-cục gạch-
Chủ Nhật, tháng 10 01, 2006
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét