1. Computer
PC khg biết từ khi nào trở thành một phần của cuộc sống. Bất kể sinh hoạt, học tập, làm việc, giải trí,v.v... đều diễn ra trực tiếp hoặc liên đới tới chiếc máy vi tính. Ăn ngay tại bàn máy, ngủ cách cái bàn máy chừng ... 2cm
Thế đấy, cách đây chừng 5-8 năm thì computer vẫn còn là cái gì đó xa lạ và ... kênh kiệu. Chỉ dùng đc Windows 3.1, cùng lắm là Win95, đánh tiếng Việt trên VNI ngoài DOS, chơi game 2 đĩa 1.2MB đc gọi là .... game lớn rồi. Mà giờ đây, thật khó tưởng tượng cuộc sống hiện tại của bản thân khi thiếu cái cồm - và cả Internet.
2. Cồm hư - Net hỏng
Đã hơn 2 lần gặp trường hợp này. Lâu nhất là 7 tuần
Máy hư thì còn ráng mà sửa. Sửa khg đặng đem đi bảo hành. Nhắm chừng trong 1 tuần có thể lấy về thì mua cái linh kiện bị hỏng đem về gắn vô sài tạm, rồi chừng 4,5 ngày sau đem trả lấy tiền lại. Coi như mất công đi về khó chịu 1 chút vậy. Xui mà ... Khổ nhất là ổ cứng hỏng, cái này thì coi như 1 dịp để rèn luyện lòng kiên nhẫn và đức tính hỉ xả
Còn net rơi thì khác àh, như cụt tay cụt chân. Cảm giác giống như bị tách khỏi xã hội loài người và đang sống trên 1 hoang đảo. Tự nhiên, ngôi trường trở nên thân yêu hơn bao giờ hết khi ngồi trên lab tới 22h30. Đi sớm hơn giờ học, về muộn hơn đồng bạn - Ta trở thành 1 sinh viên gương mẫu cho thế hệ trẻ VN
Sau khi mọi thứ trở lại như cũ, rất vui như gặp lại 1 người bạn cũ, như nhận lại mối tình đầu ngây thơ và trong trắng .... trợn. À há, welcome back honey
3. Thử 1 lần shut down
Đã lâu, khg có thói quen tắt máy, thi thoảng mới restart. Ban tối thì mấy cái đèn led trong fan case, hoặc fan VGA trở thành đèn ngủ. Tiếng o o của mấy cái fans trở thành âm thanh êm dịu và dễ chịu ru mình vào giấc mộng. Đã quen với tiếng ổ cứng kêu cọc cạch mỗi khi chạy defragmenter. Và tiếng sọc sạch của cái máy in mỗi khi in report buổi khuya...
Chợt!
Tối qua tỉnh giấc chừng nửa đêm về sáng, khg hiểu sao lồm cồm bò dậy tắt máy. Tắt hẳn, tắt thật chứ khg hibernate gì hết. Cương quyết click nút Turn off.
Sau một số tiếng động kọt kẹt của ổ cứng và tiếng lùng bùng của loa. Chiếc máy tính tắt hẳn, nghe phụt 1 phát yểu xìu như quả pháo lép. Đặt lưng nằm xuống bỗng thấy ngỡ ngàng.
Ơ hay!
Ơ lại nhỉ!
Gì kỳ vậy!
Không gian trở nên im ắng lạ thường. Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn hảo. Tiếng mưa rơi rất nhẹ ngoài kia cũng nghe được; tiếng nước chảy đều đều trong ống lò sưởi; ; tiếng lá lào xào qua từng cơn gió; tiếng thở cùng nhịp tim đập đột nhiên trở nên sống động hệt như đoạn solo trong bản hòa tấu giữa khuya.
Thật là lạ!
Đã lâu lắm rồi không có được cảm giác như vậy. Có cảm tưởng như mọi cử động dù khẽ nhất, mọi thanh âm dù êm ái nhất mình đều có thể cảm nhận rất mực rõ ràng. Tiếng đời trôi nhè nhẹ ngoài khung cửa ...
4. Đời, em và tôi
Sáng ra sau khi vệ sinh cá nhân, mò con chuột qươ qươ vì tưởng máy chỉ stand by. Nhìn lại đèn đóm mới nhớ ra đêm qua mình đã shut down. Đưa tay nhấn nút power, tiếng bip boot BIOS quen thuộc lại đưa ta trở lại cuộc sống thường nhật, với những lo toan tính toán, với những nhập nhằng hiện tại và tương lai, với kim khí điện máy mà xa rời chất nhuyễn trong hồn...
Nhìn ngoài kia, trời xanh dần, những đám mây cuộn thành những hình thù mơ hồ vô định hình. Bỗng buông tiếng thở dài mà khg hiểu vì sao, lòng chợt thấy thất vọng. Cũng không rõ vì sao lại như thế nữa... Hoặc có lẽ vì nhận ra mình hẵng còn bị bó chân bó tay bởi những sợi dây vô hình của cuộc sống, của thực tại và mơ ước, của gia đình và tự do cá nhân, và của những ràng buộc trong chính suy nghĩ và cảm nhận của bản thân chăng ?
Đời vẫn thế,
Em vẫn thế ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét